Cái ghế trống – Jeffery Deaver

“Hắn khẳng định gã đàn ông đó đã đi găng tay”, Sachs phản công.

“Nhưng cũng không có vân da.”

“Có thể là găng tay vải. Để em kiểm tra và…”

Có thể, có thể… Thôi nào, Sachs, đây đơn thuần là sự phỏng đoán.”

“Nhưng anh nên nghe những lời hắn nói về Mary Beth mới phải. Hắn lo lắng cho cô gái ấy.”

“Hắn đang đóng kịch đấy. Quy tắc thứ nhất của anh là gì?”

“Anh có nhiều quy tắc lắm”, Sachs lẩm bẩm.

Rhyme tiếp tục chẳng chút bối rối: “Đó là quy tắc không thể tin tưởng vào nhân chứng được.”

“Hắn nghĩ hắn yêu cô gái, hắn quan tâm đến cô ấy. Hắn thực sự đinh ninh rằng hắn đang bảo vệ cô ấy.”

Một giọng nói cắt ngang. “Ồ, hắn đúng là đang bảo vệ cô gái. Sachs và Rhyme nhìn ra phía cửa. Tiến sĩ Elliott Penny. Ông ta nói thêm! “Bảo vệ cô ấy trước chính bản thân hắn.”

Sachs giới thiệu hai người với nhau.

“Tôi muốn gặp anh, Lincoln. Tôi chuyên nghiên cứu về tâm lý pháp lý. Năm ngoái Bert Markham và tôi cùng tham gia một hội đồng xét xử, anh ấy đánh giá cao về anh.

“Bert là người bạn tốt”, Rhyme nói. “Vừa được bổ nhiệm làm Trưởng phòng Khám nghiệm Sở Cảnh sát Chicago.

Tiến sĩ Penny hất đầu chỉ ra hành lang. “Ngay lúc này, luật tư của Garrett đang thảo luận với ủy viên công tố, nhưng tôi không nghĩ kết quả sẽ rất thuận lợi cho thằng bé đâu.”

“Ông có ý gì khi nói tới việc bảo vệ cô gái trước chính bản thân hắn?”, Sachs hoài nghi hỏi. “Một kiểu đa nhân cách vớ vẩn à?”

“Không”, ông bác sĩ đáp, chẳng hề bị vẻ hoài nghi đáng khó chịu của Sachs gây bối rối. “Rõ ràng là có những kiểu rối loạn tinh thần và xúc cảm, tuy nhiên không có gì kỳ cục như đa nhân cách. Garrett biết chính xác việc hắn làm với Mary Beth và Billy Stail. Tôi khá chắc chắn rằng hắn đang giấu cô gái ở đâu đó để cô gái tránh xa được Bến tàu kênh Nước đen, nơi có lẽ hắn quả đã sát hại những người khác mấy năm qua, và khiến cho – tên thằng bé là gì nhỉ? – thằng bé nhà Wilkes sợ hãi tới mức tự tử. Tôi nghĩ hắn dự định cưỡng đoạt và giết Mary Beth cùng lúc hắn giết Billy, nhưng cái phần trong hắn nói yêu cô gái không để hắn làm việc này. Hắn đã đưa cô gái đi khỏi Bến tàu kênh Nước đen càng nhanh càng tốt để khỏi hãm hại cô ấy. Tôi nghĩ hắn quả đã cưỡng hiếp cô gái, tuy đối với hắn đó không phải là cưỡng hiếp, đó đơn giản là việc hoàn tất cái mà hắn nhìn nhận như là một mối quan hệ. Hắn thấy nó bình thường như là vợ chồng đang trong tuần trăng mật. Nhưng hắn vẫn cảm thấy nỗi thôi thúc phải giết chết cô gái nên hôm sau hắn quay lại Bến tàu kênh Nước đen và tóm được nạn nhân thay thế, Lydia Johansson. Không nghi ngờ gì, hắn đã sắp sửa sát hại cô gái ấy thay thế cho Mary Beth.”

“Tôi hy vọng ông không xuất hiện trong phần bào chữa”, Sachs nói gay gắt. “Nếu đây là lời chứng mang tính thông cảm của ông.”

Tiến sĩ Penny lắc đầu. “Căn cứ vào những chứng cứ tôi đã nghe được, thằng bé đó sẽ bị bỏ tù dù có hay không có nhân chứng.”

“Tôi không nghĩ hắn giết cậu thiếu niên kia. Và theo tôi vụ bắt cóc chẳng hiển nhiên như chúng ta đang khiến cho nó trở thành hiển nhiên đâu.”

Tiến sĩ Penny nhún vai: “Quan điểm nghề nghiệp của tôi nói hắn đã phạm tội. Hiển nhiên tôi chưa thực hiện tất cả các bài trắc nghiệm, nhưng hắn đã thể hiện những hành vi phản xã hội và rối loạn nhân cách rõ ràng – và tôi đang nghĩ tới cả ba hệ thống chẩn đoán quan trọng. Phân loại bệnh quốc tế, Sổ tay chẩn đoán và thống kê về rối loạn tâm thần, Liệt kê có sửa chữa bổ sung các chứng tâm thần. Bình thường tôi có phải tiến hành tất cả các bài trắc nghiệm không? Tất nhiên. Nhưng hắn đã bộc lộ rõ ràng một nhân cách tội phạm, phản xã hội vô cảm. Hắn có chỉ số IQ cao, hắn thể hiện những lối tư duy chiến lược và hành vi phạm tội mang tính tổ chức, coi việc trả thù là chấp nhận được, không tỏ ra ăn năn… hắn là một kẻ rất nguy hiểm”.

“Sachs”, Rhyme nói. “Vấn đề là gì? Đây đâu còn là cuộc chơi của chúng ta nữa.”

Sachs phớt lờ Rhyme và ánh mắt như mũi dùi của anh. “Nhưng, thưa tiến sĩ…”

Ông bác sĩ giơ bàn tay lên: “Tôi có thể hỏi một câu không?”.

“Gì ạ?”

“Cô có con không?”

Một thoáng lưỡng lự. “Không”, Sachs trả lời. “Sao cơ?”

“Cô thông cảm với hắn là điều có thể hiểu được, tôi nghĩ tất cả chúng ta đều thông cảm với hắn, tuy nhiên có lẽ cô đang lẫn lộn tình cảm này với bản năng làm mẹ tiềm ẩn.”

“Nghĩa là thế nào?”

Ông bác sĩ tiếp tục: “Tôi muốn nói nếu bản thân cô đang khao khát được làm mẹ, cô có thể không có quan điểm khách quan về sự vô tội hay có tội của một thằng bé mười sáu tuổi. Đặc biệt là một thằng bé mồ côi từng phải chịu đựng những năm tháng nghiệt ngã trong cuộc đời”.

“Tôi có thể đóng vai trò hoàn toàn khách quan”, Sachs nói gay gắt. “Quá nhiều điều chẳng hợp lý gì cả. Động cơ của Garrett là vô lý, hắn…”

“Động cơ là cái chân không vững vàng của chiếc ghế chứng cứ, em biết điều đó mà, Sachs.”

“Em chẳng cần thêm bất cứ câu châm ngôn nào, Rhyme”, Sachs nói gay gắt.

Nhà hình sự học thở dài thất vọng, liếc nhìn đồng hồ treo tường.

Tiến sĩ Penny tiếp tục: “Tôi đã nghe thấy cô hỏi Cal Fredericks về Lancaster, về những gì sẽ xảy ra với thằng bé.”

Sachs nhướn một bên lông mày.

“Chà, tôi nghĩ cô có thể giúp đỡ hắn”, ông bác sĩ nói. “Việc hữu ích nhất mà cô có thể làm là dành chút thời gian cho hắn. Chính quyền quận sẽ bố trí một nhân viên công tác xã hội để liên lạc với người giám hộ do tòa án chỉ định và cô phải được phê chuẩn, nhưng tôi chắc chắn rằng chuyện này có thể thu xếp. Hắn thậm chí có thể cởi mở với cô về Mary Beth.”

Trong lúc Sachs đang cân nhắc thì Thom xuất hiện ở ngưỡng cửa: “Xe bên ngoài rồi, Lincoln”.

Rhyme liếc nhìn tấm bản đồ một lần cuối cùng, rồi quay về phía ngưỡng cửa. “Hãy xông lên một lần nữa, hỡi các anh em…”[34]

Jim Bell bước vào phòng và đặt bàn tay lên cánh tay đã mất mọi cảm giác của Rhyme: “Chúng tôi đang tổ chức một cuộc lục soát khu Bờ Ngoài. Với chút ít may mắn, chúng tôi sẽ tìm thấy cô gái sau vài ngày. Nghe này, tôi chẳng thể cảm ơn anh cho đủ được, Lincoln.”

Rhyme lảng tránh sự biết ơn ấy bằng cái gật đầu và chúc viên cảnh sát trưởng may mắn.

“Tôi sẽ đến bệnh viện thăm anh, Lincoln”, Bell nói. “Tôi sẽ mang rượu Scotch tới. Lúc nào thì họ cho phép anh uống lại, nhỉ?”

“Không sớm lắm đâu.”

“Em sẽ giúp đỡ Ben thu dọn”, Sachs nói với Rhyme.

Bell bảo cô: “Chúng tôi sẽ cho xe đưa chị đi Avery.”

Sachs gật đầu: “Cảm ơn. Em sẽ đến đó sớm, Rhyme.”

Nhưng dường như nhà hình sự học đã rời khỏi Tanner’s Corner rồi, về tinh thần nếu không phải là về thể xác, và anh không nói gì. Sachs chỉ nghe thấy tiếng rít nhỏ dần khi chiếc Storm Arrow lao nhanh về phía cuối dãy hành lang.

* * *

Mười lăm phút sau, họ thu dọn xong phần lớn thiết bị khám nghiệm và Sachs cho Ben Kerr về nhà, cảm ơn anh ta đã tình nguyện giúp đỡ.

Theo sau anh ta, Jesse Corn xuất hiện bên cạnh Sachs. Cô băn khoăn tự hỏi liệu có phải Jesse đã rình rập bên ngoài hành lang, chờ đợi cơ hội gặp cô một mình không.

“Ông ấy là một người thật đáng nể, phải không? Ông Rhyme ấy.” Anh chàng cảnh sát bắt đầu xếp thành chồng những cái hộp chẳng cần xếp.

“Anh ấy là như thế đấy”, Sachs đáp vẻ hờ hững.

“Cuộc phẫu thuật mà ông ấy nói tới. Nó có chữa khỏi cho ông ấy không?”

Nó sẽ giết chết anh ấy. Nó sẽ khiến bệnh tình anh ấy trầm trọng hơn. Nó sẽ khiến anh ấy phải sống đời sống thực vật.

“Không.”

Sachs nghĩ Jesse sẽ hỏi: Thế thì tại sao ông ấy lại tiến hành phẫu thuật? Nhưng anh chàng cảnh sát đã đưa ra thêm một trong những câu châm ngôn của mình: “Đôi khi người ta thấy cần phải làm một việc gì đó. Dù cho nó có vẻ vô vọng.”

Sachs nhún vai, tự nhủ thầm: Phải, đôi khi người ta cứ như thế.

Sachs bấm những cái khóa khóa hộp kính hiển vi và cuộn lại những đoạn dây điện cuối cùng. Cô để ý thấy một chồng sách trên bàn, mấy cuốn sách cô tìm được trong phòng riêng của Garrett tại nhà cha mẹ nuôi gã. Cô cầm cuốn Thế giới thu nhỏ lên, cuốn sách gã trai đã đề nghị Tiến sĩ Penny đem đến cho. Cô mở nó ra. Lật qua các trang, đọc một đoạn.

* * *

Có 4.500 loài thú được biết tới trên thế giới này, nhưng có 980.000 loài côn trùng được biết tới và ước tính chừng hai đến ba triệu loài nữa vẫn chờ đợi được phát hiện. Tính đa dạng và tính kiên cường đáng kinh ngạc của những sinh vật này đem lại cho người ta còn hơn cả sự ngưỡng mộ thuần túy. Người ta nghĩ tới thuật ngữ “biofilia” do E.O. Wilson, Giáo sư sinh vật học và côn trùng học Harvard, đưa ra, ý muốn nói cái tình cảm gắn bó mà con người cảm thấy đối với các sinh vật khác. Chắc chắn cũng có cơ hội lớn cho một mối liên hệ giữa con người với côn trùng, giống như mối liên hệ giữa con người với một con chó cảnh hay một con ngựa đua lấy giải hay thực tế, giữa con người với con người.

* * *

Sachs liếc nhìn ra bên ngoài hành lang, nơi Cal Fredericks và Bryan McGuire vẫn đang mê mải với cuộc khẩu chiến. Ông luật sư của Garrett rõ ràng sẽ thua.

Sachs đóng ập cuốn sách lại. Cô nghe thấy trong tâm trí những lời nói của ông bác sĩ.

Việc hữu ích nhất cô có thể làm là dành chút thời gian cho hắn.

Jesse bảo: “Có thể ra trường bắn thì hơi cập rập. Nhưng chị có muốn đi uống cà phê không?”

Sachs phá lên cười thầm. Thế là rốt cuộc cô cũng nhận được một lời mời cà phê cà pháo. “Có lẽ không được. Tôi sẽ đem cuốn sách này tới phòng tạm giam. Rồi tôi phải tới bệnh viện ở Avery. Để dịp khác nhé?”

“Thế là chị nhận lời rồi đấy nhé.”

Tác giả: